Minh Lý Đạo - Tam Tông Miếu

TN Công Truyền

» mục lục CHƯƠNG I II III IV V

CHƯƠNG V

NGƯỜI CẦU ĐẠO TU HÀNH CẤN NHẬN THẤY CON ĐƯỜNG CHUNG MÀ TRỞ VỀ QUÊ XƯA VỊ CŨ.

Đức Từ Hàng Bồ Tát giáng dạy:

[. . . .] Đạo pháp vô lượng từ bi, Phật Tiên hằng liên mẫn cứu đời với nhiều hình thức, mà mắt người sao trông thấy được.

Hôm nay nền chánh pháp được phục hưng để tận độ quần sanh, đem tất cả loài người trở về chỗ bản nguyên. Song đời mạt pháp, nhơn loại sống trong cảnh huống điêu linh, dở sống dở chết nầy, mà ngoại đạo ma tà có đủ cách câu nhử ám ảnh con người, gây nên đảo lộn nền an ninh, loạn chồng thêm loạn.

Than ôi ! Từ ngày chánh pháp ra đời chẳng được bao lâu thì tay phàm đã làm ô uế mà chánh giáo hóa ra phàm giáo, nên đã làm mất lòng tin tưởng của mọi người. Học thuyết chánh trị, khoa học, đãng đãng nổi lên, xô xát chống đối nhau, bài bác kịch liệt, phe cũ phe mới chẳng ai nhường ai, thật khác nào như tuồng kịch trên sân khấu diễn nhiều màn oái ăm bỉ ổi, làm cho khán giả điên đầu, chưa biết nhận vai trò nào là chánh.

Ôi ! Học thuyết đạo đức tôn giáo hôm nay chưng dọn đầy đường, đầy chợ, mà người cầu chơn lý như kẻ đi mua hàng, đến gian hàng nào cũng để mặt đặt tay, ngắm nghía rồi cầm lên bỏ xuống, còn phải đi rảo khắp chợ để chọn một món đồ hoặc rẻ hơn, hoặc vừa ý. Song khách hàng thì đông đúc, nhưng kẻ coi thì nhiều, người mua có được mấy. Mặc dầu các thứ hàng hóa có đủ món cần dùng, song vì không tiền hoặc vì nhiều quá mà chán mắt nên suốt buổi cứ đi chọn lựa chờ món thiệt tốt nhưng rẻ tiền.

Ôi ! Kẻ cầu Đạo, người truyền Đạo, thật hôm nay nào khác buổi chợ phiên, rẻ cũng bán, có khi nài ép để cho không, hầu làm quảng cáo món hàng của mình mà chận đứng bao nhiêu đồ vật kẻ khác. Tình trạng nầy tưởng hôm nay không phải ví dụ nầy là quá đáng. Ước mong sao ai là người còn chút lương tâm nên đau buốn cho cái tấn tuồng bá đạo cạnh tranh, làm cho người chẳng thấy được đâu chơn đâu giả. Chơn hay giả, không phải lúc nầy mới có, mà từ khi có loài người, nó đã trộn lẫn trong đó. Giả để biết chơn, chơn để thấy giả. Chơn giả là hai con đường, song cũng do một gốc sanh ra. Nếu không phải ở lòng mình, thì ở đâu mà hiện đến ? Lòng mình thanh tịnh, thì thấy hiện ra lẽ thật, mà lòng điên đảo, thì vạn pháp khởi sanh.

Nên khuyên người cầu Đạo tu hành, nên quay về ở lòng mình. Ngoài lòng mình, chẳng có gì chơn thật. [. . . .]

‹ Phần trướcMục lục

← Về Thánh Ngôn