» mục lục CHƯƠNG I II III IV V
CHƯƠNG II
BỔN PHẬN CỦA MỖI MÔN SANH
Trong hành đạo độ đời, tu thân học đạo, lập đức bồi công.
Đức Vô Cực Từ Tôn giáng dạy:
[. . . .] Đến ngày nay và những ngày kế tiếp cho đến cuối hội Long Hoa sẽ còn bao nhiêu đoạn đường mà các con phải trải qua. Như vậy với sứ mạng to tát của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, các con phải làm sao cho xứng đáng với bổn phận của mỗi con.
[. . . .] Muốn được vậy, việc trước nhứt các con phải luôn luôn giữ một lòng bác ái trước mọi người. Lòng bác ái của các con thể hiện qua tác phong hành đạo, ngôn ngữ của các con. Các con đã bước chơn vào nấc thang đầu tiên, mà ái nhơn là nấc thang cao nhất trong cửu phẩm. Vì ái vật, ái nhơn được rồi, tức thị là vong ngã. Nếu các con đã vong ngã, tất nhiên sẽ phát hiện cái chơn thân tức là đại ngã. Các con sẽ chứng quả trong chỗ giai không đó.
Khi các con đã thật lòng bác ái, các con không còn thấy người sang kẻ hèn, người dại kẻ khôn, người uy quyền kẻ yếu đuối, người thân kẻ sơ.
Đã không chia cách như vậy, lòng các con là một cội Bồ đề, một cõi Niết bàn, một cung Diêu Trì và chính con sẽ ở trong Thượng Đế.
Con ơi! Vì chỗ quí tiện, đại khôn, danh quyền, lợi lộc mà ngày nay cũng như bao nhiêu triệu triệu năm đã qua và sẽ đến, diễn ra biết bao điều bi đát thương tâm, làm cho chư Phật Tiên cũng phải động lòng lâm trần giáng thế, độ rỗi bằng mọi cách. Nếu các con tự biết nguyên căn bổn tánh của mình và tự trau dồi, tự giác ngộ thì trường sát kiếp, các con sẽ là một cứu tinh. Còn nếu các con không giác ngộ, không vững niềm tin trong đạo đức, các con khó tránh trường sát kiếp ở nay mai. Sự bảo đảm cho các con tức là đạo tâm của các con đó.
Việc kế tiếp là trong tinh thần cứu cánh, mỗi cơ hội là mỗi lần các con tạo nên công đức, bồi nên âm chất và lo cho linh tánh ở mai sau. Nên từ đây các con có sứ mạng trọng đại hãy kêu gọi tất cả của Mẹ đồng chung hợp tinh thần đạo đức để cùng nhau kết chặt tình tương trợ tương thân, đối nội cũng như đối ngoại. Tất cả vạn linh sanh chúng đều là con cái của Mẹ, không riêng gì một số ở Việt Nam. Các con đã thực sự cứu cánh, cận kề bên các con, ví như thuyền Bác Nhã cập bến sông mê trong cơn đại loạn, nếu con nào không sang thuyền, phải chịu tai ách, đó là tự ở các con.
Thời gian qua, các con chưa làm đủ bổn phận đối với chương trình của các con, để lần hồi tuổi tác ngày càng tăng trưởng, nỗi đời nỗi đạo buộc ràng, cây to càng ngày càng cỗi, người càng lúc càng già. Bởi chưa đạt được cái đạo lý thâm uyên nên chịu nghiệp sanh, bịnh, khổ.
Trước những công việc không phải nặng nề , nhưng các con không làm được, đó là nặng ở phần ưu tư thế sự, lo lắng nhiều bề, nên không đủ tinh thần để sinh hoạt trong chương trình hành sự. Đứa trọng trách cũng không quan tâm đến trọng trách, đứa có tài thiếu tận tâm mở mang cho chương trình được khuếch sung mỹ mãn, nên mỗi khi gặp một cơ hội công quả nào, các con phải khổ công chạy tới chạy lui, lo sau liệu trước, mệt nhọc trong sự miễn cưỡng đã làm cho các con càng thêm mệt nhọc.
Mẹ khuyên các con nên bình tĩnh để tự mình sắp xếp cho mình một đường lối hành sự, một thời khóa biểu hành sự đúng lúc, và một cơ cấu trong đầu óc, trong tinh thần. Các con phải nghĩ ngay đến cái ngày mà các con mà các con đã kiệt sức, trái sắp chín mùi phải rời cành về gốc, những hạt nhân các con phải un đúc , phải để hết tâm lực vào đó để tạo hạt nhân đạo đức ở ngày mai. Có như vậy các con mới thấy bình thản tâm trung, mới phân biệt được đường ngay lẽ chánh mà điều hành mọi việc trong khi cứu cánh vạn linh.
Mẹ mừng là mừng cho các con có một tâm chí kiên trì chịu cực nhọc gian lao không hề nản, nhưng Mẹ khuyên là khuyên các con nên bớt những sự cực khổ gian lao để tinh thần sáng suốt. Con đã bước lên nấc thang thượng thừa, tức là con phải để chân trên nấc thang ấy và đừng bao giờ bỏ chân lại nấc thang sau. Nếu con diên trì, làm sao vượt lên cho kịp và con hãy chừa chỗ trống để dang tay hướng dẫn các em của các con bước lên. Công việc ngày mai các con lo liệu không ít. . . . .
