Minh Lý Đạo - Tam Tông Miếu

TN Công Truyền

» mục lục CHƯƠNG I II III IV V

CHƯƠNG I

ĐƯỜNG LỐI CÔNG TRUYỀN CỦA MINH LÝ ĐẠO

Đức Nam Hải Bồ Tát giáng dạy:

[. . . .] Minh Lý đường lối gồm hai mặt : Công truyềnTâm truyền.

[. . . .] Công truyền nơi đây để gặp gỡ các bậc nguyên căn cộng đồng giáo pháp, hầu mở rộng tôn chỉ cứu nhơn độ thế. Yếu tố là người mô phạm, người mà thiên hạ kính vì đức, trọng vì tài. Tài đức đủ tiêu biểu quyền pháp làm cho sáng danh Đại đạo, ai cũng yêu, cũng chiêm ngưỡng, thì giáo lý đủ tượng trưng.

Ngoài ra ngôn thuyết kinh điển cần yếu là tổ chức được cộng đồng, quân bình sự sống, lấy tình thương tha thứ, từ bi, thắt chặt hàng ngũ sao cho nam nữ ai cũng trong trắng, tỏ rạng giới hạnh tập thể. Như thế danh nghĩa được lan rộng, mà tâm đức cũng chứng đến quả hiền thiện. Được vậy, không cần nói nhiều mà người nghe.

Đường lối Công truyền như vậy cũng đủ qui tụ các nguyên căn xa gần; cũng có thể đảm bảo một châu, một xứ, một nước thanh bình; cũng có thể tập hợp các nguyên khí thăng trầm các đẳng thần linh về cùng một hướng.

Bần Đạo cũng xót thương phần nhiều các môn sanh trong cửa Đạo, nghiệp chướng còn dày, sân si mỗi lúc trào lên không kịp ngăn ngừa, vì thế mà lửa phiền não bốc lan làm thiêu rụi mầm sống thiêng liêng trong tình đồng đạo. Khi lỡ ra buộc phải có người trên can thiệp để hàn gắn mối tình linh sơn cốt nhục, nhưng có hàn gắn được cũng không sao khỏi bị tì vết rạn nứt. Không để ý thì không sao, bằng lưu tâm thấy lòng ngài ngại.

Bần Đạo muốn sao chư đạo tâm học tập bốn chữ “Từ, Bi, Hỉ, Xả ” để lòng mình nhẹ nhõm yên vui, lòng người suốt thông không chướng ngại, để sinh khí nội bộ bữa bữa nảy nở. Đã rằng ai tu cũng muốn cho mình sớm được chánh tâm diệt dục, cầu lấy thanh tịnh giải thoát, để nhẹ lòng trần, tiêu chướng lậu. Vì vậy, người giác ngộ buông bỏ tất cả những gì còn phàm tục đắm mê. Nếu không giác ngộ, thì hơn thua một lời nói cũng chẳng ai nhịn ai. Mà đó là người thế gian phàm tục, đôi co, tranh chấp; tai họa đao binh cứ khởi mãi, tình cốt nhục cứ chia lìa ngoài trần tục.

Hôm nay nhơn loại lãnh đủ (tai kiếp), hứng chịu đau thương, là vì họ đón, họ mời, họ gây nên, họ không sao biết nhịn, biết nhường, biết quí thân, quí đạo. Nhưng không trách là vì họ phàm phu, còn các môn sanh đây là Thánh tử.

Đời loạn như ngày nay, ai nấy cũng đua đòi chạy theo lợi danh vật chất, không còn quí thân, quí Đạo. Nên thân bị dày đạp mà họ không biết nhục, Đạo bị loại bỏ mà họ chẳng tiếc yêu.

Nhưng cuộc thế xoay vần, âm qua dương lại, ngày đến đây Đạo Đức được đặt trên hàng đầu, người tu được đặt trên ngôi quí. Các môn sanh đừng vội coi thường quyền pháp. Ngày Đạo thành, dầu bậc đại phú, đại vương cũng không sao ví kịp người tu hành được đứng trong hàng ngũ Đạo.

Nhưng trong khi tai họa bên ngoài không chừa một ai, thì bên trong cửa Đạo cũng chịu ít nhiều đau khổ, thì sự khảo thí không tránh được. Nhưng người giác ngộ kịp thời nên sớm chận ngừa ngay. Nếu toàn đạo không nghe lời Bần Đạo mà chung lo xây đắp MINH LÝ thành hình, thì Chư Thiên Hộ Pháp bỏ đi, ma quỉ chen vào; các bậc chơn tu rường cột MINH LÝ Thần Thánh thâu hồi, thì các môn sanh sẽ lãnh đủ tai họa tràn vào. Khi đó đừng trách Ơn Trên không chỉ bảo. . . . .

MỤC LỤC

← Về Thánh Ngôn