Minh Lý Đạo - Tam Tông Miếu

YẾU CHỈ TU HÀNH

» mục lục PHẦN 1 2 3

PHẦN 2

THỰC HÀNH

06.-Mất kiêu mạn, khéo khôn, tài giỏi,
Ít tham cầu, đòi hỏi, ước mơ;
Hành tàng trong có huyền cơ,
Ứng duyên, đối cảnh bây giờ tự nhiên.
07.-Vững Chánh niệm, ý liền như thật,
Được không mừng, mà mất không lo;
“Bản lai” độc lập, tự do,
Phát, xuất, qui, nạp, là kho nhiệm mầu.
08.-Không ở đâu, mà đâu cũng có,
Lớn không ngoài, mà nhỏ không trong;
Tế vi nhưng lại mênh mông,
Mênh mông ẩn náo nơi lòng chúng sinh.
09.-Dường yểu yểu minh minh mờ tỏ.
Ngoài có không, vừa có vừa không;
Cũng cá thể, cũng đại đồng,
Trùm che pháp giới, lõi trong hạt vừng.
10.-Chợt thấy đó, vội mừng liền mất,
Tưởng như chừng gang tấc tương ưng;
Thoạt trước mặt, thoạt sau lưng,
Như đi mà ở, như ngừng mà không.
11.-Đừng nhọc tìm, phí công vô ích,
Đừng bận tâm giải thích, trình bày;
Hình danh sắc tướng bên ngoài,
Càng bàn, càng nói, càng sai, càng lầm.
12.-Quán Ngũ uẩn nơi tâm không có,
Có vật đâu nghe, ngó, ngửi, rờ;
Hư linh chẳng phải không ngơ,
Ngoài tầm hiểu biết thô sơ cõi người.
13.-Chỉ còn cách lui dời về Đạo,
Đạo không lòng huyên náo thị phi;
Vô vi ở chỗ hữu vi,
Không làm mà chẳng có chi chẳng làm.
14.-Cùng Trời đất tương tham hóa dục,
Nhịp nhàng theo điệp khúc thiên nhiên;
Ý không vụ lợi tình riêng,
Vị lai chẳng nghĩ, qua liền bỏ ngay.
15.-Muốn thấy Đạo, ly khai danh tướng,
Rổng rang không mắc vướng vật tình;
Ngoài vòng đối đãi tử sinh,
Khởi tâm vọng tưởng, vô minh nhiếp hồn
16.-Vào cho được “ không môn” bất nhị,
Tìm Đạo ngoài lý trí, kiến văn;
Ngoài trần căn thức nói năng,
Chỗ như như thị, nơi hằng hằng như.
17.-Nghiệp vô minh có từ vô thỉ,
Lịch kiếp qua, tích lũy vào sâu;
Trái oan chồng chất đã lâu,
Nếu không quyết đoạn, tu đâu dễ dàng.
18.-Còn lưỡng lự, mơ màng luyến tiếc,
Không tài nào tận diệt vô minh;
Buông duyên, cắt ái, đoạn tình,
Muốn nên phần đạo, hy sinh phần đời.
19.-Phần đời lắm đầy vơi điên đảo,
Kiếp vô thường, giả tạo, hợp ly;
Mọi điều chơn thiệt mất đi,
Còn là ảo vọng, ưu bi, phỉnh phờ.
20.-Thứ cười khóc, toàn mơ trong mộng,
Đày ải bao kiếp sống phập phồng;
Lợi danh, ân ái kẹp còng,
Sanh, đau, già, chết, quanh vòng trả vay.
21.-Mạng sống trong vòng tay ma chướng,
Mãi chạy lo cung dưỡng dục tình;
Tỉnh ra, nhớ lại giựt mình,
Khổ vì một niệm vô minh lỗi lầm.

‹ Phần trướcMục lụcPhần sau ›

← Về Thánh Ngôn