MINH LÝ ĐẠO TAM-TÔNG MIẾU 廟  宗  ㆔

BÁC NHÃ KHAI MÔN

TỔNG LUẬN

THI:

KHAI cơ giáo pháp yếu tâm truyền,

MÔN học huyền công quả Phật Tiên.

BÁC (bát) bửu Kim-đơn thành Huệ-mạng,

NHÃ MINH-LÝ ĐẠO ngộ cơ huyền.

BÀI

1.- MINH-LÝ đạo khai môn BÁC-NHÃ,

Để cứu đời diệt phá Vô-minh.

Vô-minh tạo nghiệp tử sinh,

Luân hồi thọ lãnh khổ hình triền miên.

2.- Mười hai đoạn nhân duyên quấn chặt,

Huyễn hóa trò mê hoặc cuốn lôi,

Ái ân danh lợi làm mồi,

Nhử câu phỉnh gạt bao hồi đảo điên.

3.- Lửa loạn tưởng não phiền bốc cháy,

Toàn thân là bộ máy không hồn.

Người đời chớ nói dại khôn,

Chẳng qua nghiệp chướng độc tôn hoành hành.

4.- Nhơn, Ngã tướng, Chúng sanh, Thọ-giả,

Chấp có ta che cả bản-lai.

Mạng căn tự chúng an bài,

Mất còn, vinh nhục, không ngoài thức tâm.

5.- Tâm bị động, gây lầm tác họa,

Tâm mất quyền hậu quả chẳng khinh.

Trớ trêu đổ vỡ bất bình,

Loạn luân, trái đạo, nhơn tình bán mua.

6.- Tình mặn lạt trò đùa đổi chác,

Túi khôn dường thùng rác chứa đầy.

Trí tài ruồi bọ bu vây,

Anh hùng sự nghiệp đông tây những gì?

7.- Dầu rộng lớn chu vi được mấy?

Cũng nằm trong cạm bẫy Vô-minh.

Nhả tơ tự trói lấy mình,

Biết khôn phá kén tung hình bay ra.

8.- Đời tóm lại chính là giấc mộng,

Khéo mỉa mai tráo lộng phỉnh phờ.

Có gì, giả tạm mà mơ,

Mênh mông biển khổ, bến bờ là đâu?

9.- Chỗ giải thoát hồi đầu thức tỉnh,

Dừng bước đời, tâm định thần an.

Nội tâm khí phách lai hoàn,

Thăm dò tự tánh ẩn tàng nơi nao.

10.- Nó ngon giấc trải bao thế kỷ,

Nên Vô-minh lý trí tung hoành.

Nổi chìm liên tiếp tử sanh,

Hãm trong hỏa-ngục thiết thành nào hay.

11.- Mau đánh thức chuyển lay nó dậy,

Vươn mình là bẻ gãy xiềng gông.

Ào ào xô núi, lấp sông,

Đoạn lìa nghiệp chướng như không dễ dàng.

12.- Chỉ địa-ngục rã tan thành giá,

Khiến quỷ ma cảm hóa như không.

Mới hay Bác-Nhã thần công,

Quên rằng nó Chủ-nhơn-ông của mình.

13.- Lâu nay mải theo hình bắt bóng,

Ngỡ tin trò ảo vọng là tâm.

Uổng công đi lạc bước lầm,

Khát khao hạnh phúc, hỏi tầm được chưa?

14.- Đâu ở ngoài, dầm mưa dãi nắng,

Đâu có xa, lội lặn sông ngàn.

Phật người mới ở Tây phang,

Phật ta chính tại tâm can của mình.

15.- Chúng sanh vì Vô-minh lầm lạc,

Quên chủ mình là Bác-Nhã tâm.

Nghĩ sai, hành động sai lầm,

Vạn pháp duy thức là mầm Vô-minh.

16.- Thức phóng ra thiên hình vạn trạng,

Bày đủ trò, rồi gán đủ tên,

Tinh thô, vi hiển, dưới trên,

Sanh lòng ưa ghét, trở nên thân thù.

17.- Sáu cửa thức tiếp thu phân biệt,

Tiếng, vị, mùi, bày liệt sắc hình.

Niệm nhô, tư tưởng vọng sanh,

Gây nên xáo trộn tâm tình ngây ngô.

18.- Ham muốn mà nhào vô chết sống,

Lấp bao giờ lổ hổng cho đầy.

Lòng tham ngày một lủng quầy,

Voi còn cựa quậy, sình lầy lún thêm.

19.- Gốc vọng thức, ưng thèm mãi mãi,

Được thì mừng, trái lại sân si.

Cống cao, ngạo mạn, hoài nghi,

Nới to địa-ngục thiết-vi nơi lòng.

20.- Trốn tránh đâu khỏi vòng thức giác,

Quyền lực này to tát gớm ghê.

Quản cai trời đất bốn bề,

Ngoài tâm Bác Nhã, nó hề sợ ai?

21.- Mau giải thoát triển khai Bác-Nhã,

Mới đủ quyền cao cả vạn năng,

Giặc lòng tự khắc chế ngăn,

Hố sâu tội lỗi lấp bằng lại ngay.

22.- Bác-Nhã hiện, loạn xoay thành trị,

Bác-Nhã khai, ma quỷ không còn,

Hết lầm nhận giặc làm con,

Việc chi chi cũng vuông tròn hanh thông.

23.- Trời đất người huyền đồng một mối,

Tinh khí thần thành khối kết thai.

Mạng ta, ta tự an bài,

Sanh đau già chết, vượt ngoài âm dương.

24.- Bác-Nhã là thần phương diệu pháp,

Thường chiếu soi khắp giáp Ta-bà.

Đất Trời còn có ngày qua,

Bồ-đề tâm ấy một tòa cố kiên.

25.- Bác-Nhã ví con thuyền tế độ,

Cứu vớt người biển khổ trầm luân.

Ví như nguyên khí đầu xuân,

Sanh sôi nẩy nở, thấm nhuần vạn linh.

26.- Ví hoàn thuốc hồi sinh cải tử,

Ví không gian chứa trữ bao hàm.

Địa-bàn kim chỉ về Nam,

Trước nay nhứt định không làm sao sai!

27.- Pháp này xưa Như-lai chứng ngộ,

Nối tiếp nhau chư Tổ đắc truyền.

Hằng sa Bồ-tát, Thánh, Hiền,

Cũng đều nhập diệu đăng Tiên siêu phàm.

28.- Lão quán tâm, nhiếp tam quy nhứt,

Nho tồn tâm, tiến đức tu nhân.

Phục kỳ bản, phản kỳ chân,

Trị tâm, trị thế, trị thân chẳng lầm.

29.- Khử dục vọng thì tâm tịnh lặng,

Lòng trống không, thần đặng khinh thanh,

Khi mà niệm lự dứt sanh,

An vui thông sướng tự thành, tự minh.

30.- Huyền diệu ấy do mình mình biết,

Thấm đạo rồi, thâm thiết độ thân.

Bỏ buông danh lợi hồng trần,

Đoạn duyên giản sự để gần Phật Tiên.

31.- Hồi phục lại chơn nguyên khí chất,

Tồn dương sanh bịnh tật tiêu trừ.

Quân bình bất túc, hữu dư,

Tiết lao diệt dục, khuy hư bổ hàn.

32.- Khi nhận thấy thân an thể kiện,

Vào mật đường, ngồi luyện khí công

Vệ dinh huyết dịch lưu thông,

Tứ chi bách thể huyền đồng ôn nhu.

33.- Thần kinh hệ quân khu nhạy cảm,

Thấy ngại ngăn tăng giảm khí cơ.

Công-phu phải lúc, đúng giờ,

Điều tâm, điều tức, cho thơ thới lòng.

34.- Muốn khỏi bị thần vong khí tán,

Hư kỳ tâm hà hoạn phòng xa.

Hư tâm, thần dữ khí hòa,

Sen trồng trong lửa thật là bửu linh.

35.- Thân bất động, tinh tình đều tịch,

Tinh dữ tình khắng khít nhứt gia.

Ý đại định, hiệp ba nhà,

Tam nguyên hỗn nhứt mới là đắc chơn.

36.- Tinh hóa khí do thân bất động,

Khí hóa thần bởi trống lòng ư.

Ý thuần, thần mới huờn hư,

Tam gia tương kiến, đảnh lư luyện đoàn.

37.- Hồn tại can, tinh tàng tại thận,

Thần tại tâm, phách ẩn phế đường.

Ý nơi tì Thổ trung ương,

Định ngôi an vị mỗi phương đành rành.

38.- Giữ quan ải thủ thành phòng giặc,

Mũi miệng và tai mắt bốn phương.

Sáu căn cửa đóng cho thường.

Trối ngoài thinh, sắc, vị, hương, pháp, trần.

39.- Lưỡi chay, tâm giữ thần nhất xứ,

Mắt chay, can tồn trữ hồn linh.

Tai chay, thận khố tàng tinh,

Mũi chay, phách trữ lưu đình phế cung.

40.- Kim, Mộc, Thủy, Hỏa chung về Thổ,

Thanh tịnh rồi tứ tổ quy gia.

Mắt, tai, mũi, lưỡi, vô tà,

Tinh, thần, hồn, phách, một nhà tụ đơn.

41.- Hành giả nên tiến hơn bước nữa,

Được không không mới rửa sạch tâm.

Chớ thiên, chớ chấp, chớ lầm,

Hư hư, thiệt thiệt, diệu thâm vô cùng.

42.- Trí thức mở, tình lòng dấy động,

Dục vọng sanh, mạng sống ngắn thêm.

Tinh đầy, lậu tiết khó kềm,

Thần mạnh lo giữ như kem giờ giờ.

43.- Luyện lọc thải tinh dơ huyết xấu,

Vá đắp nơi tiết lậu hư hao.

Rấp ngăn các lối ra vào,

Giữ bền giới định, chắn rào quỷ ma.

44.- Chưa thanh tịnh phải gia công nữa,

Rủi hư hao, sửa chữa bổ bồi,

Riu riu giữ lửa đáy nồi,

Cho tinh hóa khí, khí hồi hóa tinh.

45.- Khí sanh huyết, huyết sanh lại khí,

Lẫn sanh nhau, thử bỉ có nhau.

Thiếu trong, bổ mượn ngoài vào.

Khảm dư chiết Khảm, điền hào trống Ly.

46.- Hoàn lại đủ không khuy, không khuyết,

Khí là hư mà huyết là đầy.

Kiền Khôn định vị từ đây,

Âm dương tánh mạng, phần này truyền tâm.

47.- Còn nhiều pháp diệu thâm tự hiểu,

Khi vào thiền, nhập diệu liền thông.

Hỏi lòng có Bác-Nhã ông?

Là thầy, là chủ, chánh tông chơn truyền.

48.- Tu chứng đạt tam nguyên nhứt thể,

Phật ba thân, Thượng-Đế ba ngôi.

Tổng danh Bác-Nhã đây rồi,

Trí tuệ giải thoát và ngôi Niết-bàn.

49.- Giải thoát làm nấc thang định huệ,

Định càng nhiều thì huệ càng tăng.

Ngày tu giải thoát càng hăng.

Tam tâm lóng dịu, sáu căn lắng chìm.

50.- Niết-bàn thể ngày thêm vắng lặng,

Trí tuệ tâm ngày đặng sáng soi.

Nghiệp dơ vi tế đều lòi,

Tảo thanh ma quỷ, giống nòi tiêu tan.

51.- Pháp-thân là Niết-bàn Vô-cực,

Ứng-hóa thân Thái-nhứt Ngọc-kinh.

Báo-thân Hoàng-cực bửu linh,

Nguyên-Thần, Nguyên-Khí, Nguyên-Tinh đạo Trời.

HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG

Bác Nhã Tịnh Đường 1972 (22/6; 26/6; 28-6; 5/7)

← Về trang trước